Cuộc Hôn Nhân Sai Lầm
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-03 06:31:16 | Lượt xem: 6

Những tên này nhìn nhau rồi lại ném Mai Hương lên xe, ngay lúc chúng chuẩn bị lên xe, ta kéo Mai Hương nhảy lên ngựa, cắt đứt sợi dây nối với xe ngựa, cắm một nhát d.a.o vào đùi ngựa.

Con ngựa bị kinh hãi, điên cuồng chạy loạn, ta gắng sức nắm lấy dây cương, ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy đám áo đen đang cưỡi ngựa đuổi theo.

“Làm sao bây giờ tiểu thư ơi, chúng đuổi đến rồi.” Mai Hương ôm lấy eo ta giọng nức nở, ta nghiến răng khống chế hướng đi, cuối cùng khi con ngựa chạy kiệt sức, chúng ta cũng đã tới một khu rừng, thì thấy xe ngựa của nhà họ Ôn.

Ta loạng choạng ngã khỏi ngựa, vén rèm xe thì đập vào mắt là đôi con ngươi thanh lãnh đen như ngọc mực, người ngồi trong xe có chút sửng sốt khi nhìn ta.

“Đại gia gia cứu mạng, ta là cháu dâu của nhị phu nhân, Triệu Vân Tịnh.” Ta túm lấy tay áo Ôn Cảnh Trừng run rẩy nói.

Lúc này ta trông rất thảm hại, tóc tai bù xù, quần áo cũng bị cành cây cắt rách khá nhiều, tạo nên sự đối lập rõ rệt với Ôn Cảnh Trừng, vị công tử Ôn gia tôn quý, trông vẫn ngay ngắn ngồi trong xe ngựa.

Ôn Cảnh Trừng đỡ ta dậy, nhẹ giọng nói: “Đừng sợ, không sao nữa rồi. Người đâu, đi xem thử bên ngoài thế nào.”

Người hầu bên ngoài xe đáp lời rồi đi xa, ta vội nói với Mai Hương: “Bắn tín hiệu pháo hoa, thông báo cho tất cả ám vệ của nhà họ Triệu trong thành mau đến đây.”

Mai Hương gật đầu, b.ắ.n lên một chùm pháo hoa, làm xong những việc này ta mới cảm thấy mình đã an toàn.

Liếc mắt nhìn sang, thấy trong mắt Ôn Cảnh Trừng dường như thoáng hiện sự kinh ngạc, ta bèn giải thích: “Mẹ ta không yên tâm để nữ nhi một mình đi ra ngoài, nên đã bỏ ra một số tiền lớn thuê thêm nhiều hộ vệ ở thành Lạc Dương, lấy pháo hoa làm tín hiệu báo tin.”

Ôn Cảnh Trừng nhàn nhạt cười một tiếng, xoay xoay chiếc ban chỉ xanh biếc trên ngón cái tay trái:

“Thận trọng cũng tốt.”

Một lúc sau, những hộ vệ do Ôn Cảnh Trừng phái đi cũng trở về, nói rằng những tên thích khách đã bỏ chạy hết, xe ngựa mà ta đi trước đó vẫn còn nguyên vẹn, không mất mát gì về tài sản.

“Lạ thật, có thể chính xác chặn xe ngựa của tiểu thư nhưng lại không lấy tài sản…” Ôn Cảnh Trừng nghe xong thì trầm ngâm nói.

Mai Hương bên cạnh bừng tỉnh như sực nhớ ra điều gì, kinh hô: “Có phải nhị phu nhân không?! Bà ấy không ưa tiểu thư nên muốn huỷ hoại thanh danh của tiểu thư?!”

Ta cũng ngây ra, lần ra ngoài mua sắm này, ta thực sự đã nói trước với dì, nhưng ta không ngờ bà ta lại làm đến mức này.

“Tại hạ sẽ đưa biểu tiểu thư đến xe ngựa của Triệu gia để thay quần áo, sau đó hộ vệ của Triệu gia sẽ đưa biểu tiểu thư về phủ an toàn.” Ôn Cảnh Trừng ở một bên lên tiếng.

Ta khẽ cám ơn. Ôn Cảnh Trừng đưa ta đến xe ngựa cũ của mình rồi rời đi.

Mai Hương nhìn theo bóng xe ngựa Ôn gia rời đi rồi cảm thán: “Đại gia đúng là quân tử, biết mình đi cùng tiểu thư về phủ không tiện, lần này nhờ có công tử ở đây.”

Ta không trả lời Mai Hương, dựa vào trực giác bao năm nay ta cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy.

Chương 4

Ngày về Ôn phủ, trời chạng vạng tối, nhị phòng vẫn bình thường như mọi ngày.

Đội hộ vệ Ôn gia vốn chẳng phải mẫu thân chuẩn bị cho ta, mà là ta tự tay xắm sửa để tiện đường làm ăn ở cửa hàng muối mà thôi.

Do lợi nhuận muối trắng khổng lồ, ta mua không ít hộ vệ ngầm ở Lạc Dương để bảo đảm an toàn bản thân, bình thường thì họ ẩn núp trong thành chờ hiệu lệnh.

Chuyến này đến Lạc Dương vừa để hoàn thành nguyện vọng của mẹ, vừa để nói chuyện làm ăn.

Trước đó, ở Lạc Dương có một vị đại chủ họ Trần muốn bao thầu một nửa thu hoạch năm nay ở thương khố muối Dương Châu. Ta đã từng bàn bạc với họ Trương về việc này, nhưng tiếc rằng không thỏa thuận được giá.

Ta phải nhanh chóng thúc đẩy giao dịch này ở Lạc Dương, đồng thời bắt Ôn Chí Viễn phải trả giá.

Người chăm sóc Liễu Oanh Nhi nói với ta rằng, Liễu Oanh Nhi đã mang thai rồi, chỉ là sắp đến mùa xuân rồi, nếu tên học sinh nào có phẩm hạnh không đoan chính trong trường thi thì sẽ bị hủy tư cách dự thi.

Suốt thời gian qua, ta liên tiếp tạo điều kiện để biểu ca và Liễu Oanh Nhi ở riêng, đồng thời ám chỉ với mẫu thẩm rằng biểu ca có vẻ không đứng đắn, chỉ chờ bắt quả tang ngay tại giường.

Ta không ngờ rằng, nhị phu nhân còn chưa kịp hành sự, Liễu Oanh Nhi đã chạy thẳng đến cổng Ôn phủ rồi vừa khóc vừa mè nheo, cầu xin nhị phu nhân cho nàng và đứa bé trong bụng một con đường sống.

Ôn phủ là nhà thư hương, lại rất được tiếng tăm trong dân gian.

Chuyện như thế này tất nhiên là thu hút đông đảo dân chúng hiếu kỳ tụ tập xem, nhị phu nhân vốn đang tức giận muốn tóm Liễu Oanh Nhi đi trị ta, nhưng lão thái quân đã ngăn cản, rồi cho đưa Liễu Oanh Nhi vào phủ.

Đợi khi Ôn Chí Viễn tan học về thì đã muộn mất rồi. Nhị phu nhân không chút do dự ra lệnh đánh hắn ta bảy, tám chục trượng rồi giam vào từ đường, nhưng vẫn không ngăn được chuyện này đồn ra ngoài.

Đang lúc ta ngồi đợi ngóng xem, nhị phu nhân lại chủ động đến tìm ta.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8